Có những người phụ nữ mà bảng thành tích chỉ là phần nổi. Điều khiến tôi nể ở họ luôn nằm sâu hơn — ở một quyết định rất đời.
Mai Hoàng Thảo Uyên là một người như vậy. Trong giới nhân sự, chị là cái tên mà nhiều người gật đầu khi nghe tới: hơn hai mươi năm nghề, đi qua những công ty mà chỉ cần đọc tên đã thấy độ nặng ký — Pentland, PPF, ILA, Metan, Sembcorp Energy Việt Nam, Nam Long.
Nhưng điều tôi muốn kể không nằm ở bảng thành tích ấy. Nó nằm ở đêm chị dám hỏi một câu mà rất nhiều người đi làm cả đời không dám hỏi.
Người phụ nữ đứng sau hệ thống nhân sự của loạt tập đoàn
Sinh năm 1980, chị Uyên dành hơn hai thập kỷ cho nghề nhân sự — tuyển dụng, lương thưởng & phúc lợi (C&B), quản trị và tái cấu trúc, ở những doanh nghiệp quy mô từ 50 đến cả nghìn nhân viên. Ở Metan, chị đi từ HR Manager lên HR Director, dẫn dắt hệ thống nhân sự cho một công ty hơn 100 người thuộc top đầu Việt Nam. Ở Sembcorp Energy Việt Nam, chị là Head of HRBP giai đoạn 2020–2024, xây một phòng nhân sự từ con số 0 lên 50 người và dẫn dắt cả tiến trình HR Transformation. Ở Nam Long, chị tái cấu trúc toàn bộ chế độ đãi ngộ cho gần một nghìn con người.
Nói cách khác: những hệ thống vận hành trơn tru mà nhân viên các tập đoàn ấy hưởng mỗi ngày, rất nhiều phần có bàn tay chị đặt nền. Chị kể lại hành trình này rất thật trong bài viết về 20 năm dựng hệ thống của mình.
Quỹ lương không phải chi phí. Nó là khoản đầu tư có tỷ suất sinh lời.
— Mai Hoàng Thảo UyênCâu nói ấy gói trọn cách chị nhìn con người: bằng con mắt của một kế toán trưởng. Với nhiều doanh nghiệp nhỏ, lương là dòng chi phí đầu tiên bị nghĩ đến chuyện cắt. Với chị, đó là khoản đầu tư — và như mọi khoản đầu tư, nó cần một hệ thống đúng để sinh lời.
Đêm chị hỏi: "Còn mình thì sao?"
Nghề nhân sự nhìn ngoài thì nhẹ nhàng, nhưng người làm nghề tử tế thì gánh nặng lắm. Mỗi lần công ty thay lãnh đạo là một lần chị dựng lại hệ thống từ đầu — tuyển dụng, lương thưởng, quy trình, tất cả lại bắt đầu từ vạch xuất phát. Cho tới một ngày, chính cơ thể chị lên tiếng trước cả cái đầu: những đêm mất ngủ, những buổi tối chị không có mặt bên con vì còn đang dựng nốt một hệ thống cho người khác.
Tôi dựng được hệ thống cho cả một tập đoàn — mà không dựng nổi cho mình một giấc ngủ.
Rồi một câu hỏi rất đời đến với chị, và nó đổi cả một chặng đường: "Tất cả những gì tôi xây cho tập đoàn, nếu đem xây cho chính mình thì sao?" Đêm chị dám hỏi câu đó cũng là đêm chị bắt đầu một hành trình mới. Chị chọn tự làm chủ. Và — như mọi người tử tế với sự thật — chị không hứa hẹn phép màu sau một đêm. Ngược lại: chị mất gần một năm mới có được người khách hàng đầu tiên.
Phần lớn "vấn đề con người" là vấn đề hệ thống chưa có
Đây là điều tôi tâm đắc nhất khi đọc về chị. Rất nhiều chủ doanh nghiệp nhỏ đau đầu vì nhân viên: người nghỉ nhiều, người làm sai, người thiếu động lực. Và họ thường quy về "con người kém". Chị Uyên nhìn khác: phần lớn những chuyện đó không phải vì con người tệ, mà vì chưa ai dựng cho họ một hệ thống đàng hoàng để làm đúng.
Hai mươi năm đứng trong lòng các tập đoàn dạy chị một điều mà doanh nghiệp nhỏ rất cần: một hệ thống nhân sự tốt không phải thứ xa xỉ chỉ dành cho công ty nghìn người. Nó là thứ giúp một đội 5–50 người chạy êm, giữ được người giỏi và không vướng rủi ro pháp lý.
Peopleverse — mang hệ thống của tập đoàn về cho doanh nghiệp Việt
Ở vai trò Director tại Peopleverse, chị Uyên làm đúng điều mình giỏi nhất: mang hệ thống nhân sự chuẩn tập đoàn về cho những doanh nghiệp vừa và nhỏ — nơi 5 đến 50 con người vẫn xứng đáng có một cách vận hành bài bản, tối ưu chi phí và tuân thủ pháp luật. Chị tư vấn, chị đào tạo, và chị đang ấp ủ một cuốn sách về sự tự tin của người phụ nữ — nơi công sở lẫn trong hôn nhân.
Điều tôi quý ở chị là cách chị mời gọi. Không ép, không "chốt", không bán giấc mơ:
Tôi không mời anh/chị mua gì ở đây. Tôi chỉ để cánh cửa này mở.
— Mai Hoàng Thảo UyênVì sao tôi trân trọng con đường này
Là một người phụ nữ cũng đi lên từ nghịch cảnh, tôi hiểu rất rõ sức nặng của một quyết định "dựng cho chính mình". Chúng ta được dạy phải cống hiến, phải gánh, phải lo cho mọi người — đến mức quên mất rằng thứ giá trị nhất mình trao cho người khác cũng chính là thứ mình xứng đáng có: một hệ thống, một chỗ dựa, một cái tên mang chính họ của mình.
Thứ giá trị nhất bạn dựng cho người khác, cũng chính là thứ bạn xứng đáng dựng cho chính mình.
Câu chuyện của chị Mai Hoàng Thảo Uyên không phải chuyện bỏ việc để khởi nghiệp. Nó là chuyện của một người giỏi nghề, dám lấy chính chuyên môn hai mươi năm của mình làm nền để bước ra ánh sáng bằng tên thật. Đó cũng là điều tôi vẫn nói với các học viên của mình mỗi ngày: chuyên môn càng sâu, câu chuyện càng có sức nặng.
Tôi kể câu chuyện của chị không phải để tô vẽ một cái tên. Tôi kể, vì tôi tin những người phụ nữ dám đi con đường tử tế và bản lĩnh trong nghề xứng đáng được nhìn thấy nhiều hơn. Nếu bạn là chủ một doanh nghiệp đang loay hoay với chuyện con người, hoặc đơn giản là một người đang đứng trước câu hỏi "còn mình thì sao?" — những chia sẻ của chị Mai Hoàng Thảo Uyên trên maiuyen.vn là một điểm khởi đầu rất đáng tham khảo.
Trân trọng giới thiệu,
Diễm Thúy