Có một sự thật em ít khi dám nói thẳng, vì sợ nghe quá lớn lao. Nhưng hôm nay em sẽ nói: đời em được sinh ra hai lần.
Lần thứ nhất là mẹ em, ở Quảng Ngãi, hơn bốn mươi năm trước. Lần thứ hai là Thầy Phạm Thành Long — năm 2019, khi em đang ngồi trên chiếc xe lăn và trốn cả thế giới sau bốn bức tường.
Em kể câu chuyện này không phải để tôn vinh một người nổi tiếng. Em kể, vì em tin có những người bước vào đời ta không chỉ để dạy một kỹ năng, mà để trả ta về đúng con người ta lẽ ra phải là.

Người Thầy
Trước khi là người Thầy của em, Thầy Phạm Thành Long đã là một cái tên mà giới kinh doanh Việt Nam biết đến. Thầy sinh năm 1976 tại Hà Nội, xuất thân là một luật sư chuyên sâu về luật kinh doanh và sở hữu trí tuệ. Tốt nghiệp Đại học Luật, Thầy tự lập nghiệp với công ty luật của riêng mình, và trong hơn mười năm được nói là đã đồng hành cùng hơn một trăm nghìn lượt doanh nhân. Thầy có những giải thưởng nhiều người mơ ước — Sao Vàng Đất Việt, Sao Vàng Thủ Đô, Top 5 luật sư của năm.
Nhưng điều em khâm phục không nằm ở những tấm huy chương ấy. Là quyết định năm 2013: khi đang ở đỉnh cao của nghề luật, Thầy chọn rẽ sang một con đường mới — đứng trên sân khấu, nói chuyện trước hàng nghìn con người về kinh doanh và về chính bản thân họ. Từ một người bán chất xám trong phòng họp kín, Thầy bước ra ánh đèn để trao lại tất cả những gì mình học được.
Những khóa học của Thầy trở thành cột mốc trong đời rất nhiều người: Đánh Thức Sự Giàu Có đã chạm đến hơn bốn mươi nghìn con người, rồi Internet Power System, Lập Trình Vận Mệnh, Eagle Camp… Mỗi chương trình là một lát cắt của cùng một triết lý: con người ta sinh ra không phải để sống một cuộc đời nhỏ.
Người anh
Lần đầu ngồi trong lớp, em đã chuẩn bị tinh thần để nghe một "diễn giả" với những lời động viên hoa mỹ. Em đã nhầm.
Thầy không giảng từ trên cao xuống. Thầy nói "chúng ta" nhiều hơn nói "bạn" — đứng cùng hàng như một người anh đi trước, kể lại chính những lần mình từng vấp, từng sai, từng không biết gì. Thầy thẳng thắn đến mức đôi khi làm người ta giật mình, nhưng đằng sau đó là một điều hiếm có: Thầy thật lòng không muốn ai mất thời gian như mình đã từng mất.
Không phải bạn thiếu vốn — mà là bạn thiếu hệ thống. Không phải bạn kém cỏi — mà là bạn chưa có đúng con đường.
— Thầy Phạm Thành LongVới riêng em — một người phụ nữ ngồi xe lăn, tay chân biến dạng vì hai mươi lăm năm viêm đa khớp — điều em sợ nhất khi bước vào lớp là ánh mắt thương hại. Em đã trốn ba năm trời chỉ để không phải hứng lấy nó. Vậy mà Thầy không thương hại em. Thầy nhìn em như nhìn một con người có khả năng, chứ không phải một số phận cần được xót xa. Với một người từng nghĩ mình chỉ còn đáng để người khác tội nghiệp, ánh nhìn đó là cả một sự cứu rỗi.
Người đã sinh ra em thêm một lần nữa
Để hiểu vì sao em dùng chữ "tái sinh", bạn cần biết em của trước đó. Tám năm trước, khi mang thai sáu tuần, bác sĩ khuyên em bỏ con. Con số họ đưa ra như một nhát dao: 85% khả năng cả mẹ lẫn con cùng chết, 15% sống — mà nếu sống, em sẽ ngồi xe lăn cả đời. Em đã cầm bút, ký giấy giữ con. Con em chào đời khỏe mạnh. Còn em bước vào đời trên chiếc xe lăn — và trốn cả thế giới suốt ba năm, quản lý chuỗi nhà thuốc của mình qua một cái màn hình camera, không dám bước ra vì sợ ánh mắt người đời.
Rồi năm 2019, em tìm đến học Thầy. Thật lòng, lúc đăng ký em chỉ định "học cho biết". Em đâu ngờ một câu nói của Thầy sẽ lật ngược cả cuộc đời mình. Hôm đó Thầy hỏi gọn lỏn: "Em làm nghề gì?" Em nói em là dược sĩ.
Em là dược sĩ thì xây kênh thương hiệu cá nhân đúng nghề của mình đi. Chiếc xe lăn không phải dấu chấm hết — nó là đòn bẩy.
— Thầy Phạm Thành Long
Cái thứ em giấu vì xấu hổ, hóa ra lại chính là điều khiến em khác biệt. Ngoài kia có hàng nghìn dược sĩ. Nhưng một dược sĩ ngồi xe lăn vẫn đứng dậy mỗi ngày để giúp người khác — thì chỉ có một. Đêm đó em không ngủ được. Bao nhiêu năm em đi tìm một mảnh ghép ở đâu thật xa, trong khi nó nằm ngay trong tay mình.
Đó là khoảnh khắc em được sinh ra lần thứ hai.
Người phụ nữ ba năm không dám ra khỏi nhà, sau đó đứng giữa gần một trăm chủ doanh nghiệp với vai trò dẫn dắt trong BNI. Người từng giấu nghề của mình, sau đó đào tạo hơn một trăm học viên là bác sĩ, dược sĩ, huấn luyện viên dinh dưỡng. Cô bé Quảng Ngãi năm xưa mơ được cầm micro — cuối cùng đã thật sự cầm micro. Không phải trong giấc mơ. Là thật.
Không phải Thầy cho em đôi chân mới. Thầy cho em một điều lớn hơn: một cách nhìn mới về chính con người mình. Và đôi khi, đó mới là thứ một con người cần để được sống lại.
Càng học Thầy lâu, em càng hiểu Thầy không chỉ dạy cách kiếm tiền trên internet — Thầy dạy một cách sống: đi con đường thẳng, "đổi tiền lấy thời gian", và giữ tinh thần của một con đại bàng. Những gì Thầy dạy trong khóa Internet Power System, em đã kể lại thành sáu điều tâm đắc trong một bài viết riêng.
Lời em muốn gửi Thầy
Thưa Thầy, em biết ơn Thầy không chỉ vì một hệ thống, một chiến lược, hay một cái kênh. Em biết ơn Thầy vì Thầy đã nhìn thấy một con người ở nơi mà chính em chỉ nhìn thấy một số phận. Vì Thầy đã không thương hại em, mà tin em. Vì một câu nói của Thầy đã kéo em ra khỏi bốn bức tường em tự nhốt mình suốt ba năm.
Người ta gọi Thầy là luật sư, là diễn giả, là nhà đào tạo. Với em, Thầy còn là một người anh, và hơn thế — là người đã sinh ra em thêm một lần nữa. Em xin hứa sẽ sống xứng đáng với lần sinh ra thứ hai ấy: đi con đường thẳng, giữ kỷ luật của một con đại bàng, và mang những gì Thầy trao trao lại một cách tử tế cho các học viên của em.
Chiếc xe lăn không phải dấu chấm hết. Thầy đã dạy em điều đó. Và giờ, đến lượt em đi nói lại điều đó với thế giới.
Học trò của Thầy,
Diễm Thúy